Quay lại
Đời sống & Phong cách

Cầm bút lên từng chút - P1

8 phút đọc11 thg 9, 2026
Y

NGUYEN CHI LAP

Tác giả

Cầm bút lên từng chút - P1

Thế hệ của những người sinh năm 2k là một thế hệ đặc biệt. Không phải vì là một trong số đó mà thành ra thiên vị, đây là đánh giá khách quan mà xã hội dành cho chúng tôi. Không kể đến những sự kiện covid, kỳ thi đại học,... cái đặc biệt ở đây là thế hệ này xứng đáng đứng ở vị trí chuyển giao giữa hai thế kỷ, có lẽ là thế hệ cuối cùng được có một tuổi thơ "đẹp".


"Đẹp" - một từ đơn giản nhưng để phân tích ra, nó là nhiều khía cạnh, là nhiều tranh cãi, tùy theo quan điểm của mỗi người. Với tôi, tôi thường dùng từ đẹp cho những điều hài hòa, không quá phô trương, có chiều sâu và khiến người khác thực sự suy ngẫm. Đó chính xác là những gì tôi muốn mô tả về cuộc sống tôi được trải qua thuở ấu thơ. Ba tôi cũng như nhiều người dân lao động ở Huế sau giải phóng, được điều đi kinh tế mới cùng gia đình từ nhỏ, sống bươn chải, cực khổ để tồn tại từng ngày trên vùng Tây Nguyên xa xôi hẻo lánh. Nhưng họ đã vượt qua tất cả, để tới ngày Ba tôi trưởng thành, lấy Mẹ, sinh ra chị và tôi. Năm tôi lên 2 tuổi, vì có nhiều lí do bất đắc dĩ, gia đình quyết định di chuyển về Huế để làm lại từ đầu, mặc dù Ba Mẹ tôi đã có một sự nghiệp rất thành công ở vùng đất đỏ. Nhờ đó họ cũng có một số vốn để mở một quán tạp hóa, xây một căn nhà trên mảnh đất tổ tiên, cũng là nơi tôi lớn lên với những kỷ niệm khó quên, và thiết nghĩ mọi sự sắp đặt để hình thành mỗi con người đều không thể tính toán mà nên, người ta thường đổ cho "ông trời".


Đúng vậy, có lẽ DNA chỉ chiếm một phần, tôi tự nhận thấy môi trường đã xây dựng nên con người tôi mãi tới bây giờ không thay đổi. Tôi có rất nhiều o chú bác, nhưng họ đã định cư nơi đất khách sau năm 75, nên khu đất tổ tiên ở Huế giờ chỉ còn gia đình tôi và một người bác nữa. Bác không may hiếm muộn con, nên cũng xem tôi như con ruột, tuổi thơ tôi không vui đùa với đám trẻ trong xóm, rong ruổi chơi đùa nghịch ngợm như bao người khác, tôi lớn lên vây quanh với những người lớn, tính cách của họ dần hằn lên tôi. Tôi được dạy yêu thương muôn loài, sinh vật nào cũng xứng đáng được sống, được tận hưởng cuộc sống theo tập tính của chúng. Tôi học được cách nhìn vào từng cuộc đời, từng sự vật, sự kiện mà suy ngẫm, đó chính là sự để tâm - một trong những yếu tố mà tôi cho rằng khiến con người thực sự "sống" đúng nghĩa. Bên cạnh đó, thấm nhuần được sự nghiêm túc, kỷ luật từ nhỏ, tôi hiểu rằng mọi hành động, quyết định của tôi trong tương lai sẽ ít nhiều ảnh hưởng đến những người xung quanh và nếu tôi yêu thương họ tôi sẽ không để cuộc sống họ bị ảnh hưởng nhiều bởi tôi. Dần lớn lên, tôi tiếp xúc được nhiều điều mới lạ, đứa trẻ trong tôi vẫn còn đó, vẫn luôn tò mò, đặt câu hỏi về mọi thứ xung quanh, những thứ mà có thể cả một đời người chẳng thể chạm tới, nhưng ta vẫn có thể mơ, vẫn thắc mắc, vẫn hình dung về nó, chính là vì tiềm năng vô hạn của tâm trí con người, lí do chúng ta tồn tại trên đời sẽ không có câu trả lời, nhưng việc chúng ta tồn tại để đặt câu hỏi cũng đã là câu trả lời với tôi.

Nhưng điều gì đang xảy ra với thế hệ sau này ? Lên cấp tiểu học, máy tính bắt đầu thịnh hành ở chỗ tôi, các quán net cỏ bắt đầu mọc lên, mạng xã hội, game online du nhập vào Việt Nam như một lẽ tất yếu khi nền văn minh đã tiến xa hơn từng ngày. Tôi bắt đầu bị thu hút bởi những thứ đó và cũng có một thời gian tôi đã nghiện nó, suốt quãng đường ngồi ghế nhà trường, tôi dần dành nhiều phần trăm thời gian trống trong ngày bị thu hút bởi các nội dung trên mạng xã hội, sự hưng phấn thích thú khi chơi game. Cả thế hệ của tôi dần bị cuốn theo nguồn dopamine dồi dào đó. Nhưng chúng tôi vẫn rất may, chúng tôi đã có một tuổi thơ để nhớ về, khi bước ra đời, điều chúng ta nhớ về sẽ là những ngày đi học, những ngày vô lo vô nghĩ, cái thời không biết internet là gì, vô hình chung tôi vẫn có thể nhớ ra sự đẹp đẽ của thế giới này cũng như sự lãng phí thời gian của những nội dung giải trí trên mạng. Nhưng những đứa bé thế hệ sau này thì sao ? Chúng bất đắc dĩ bị cuốn vào thế giới ảo đó, chẳng phải lỗi của ai, chỉ là cuộc sống là như vậy, cha mẹ quá bận rộn với công việc, quá mệt mỏi để tìm được cho con mình một tuổi thơ như mình đã có, một kẽ hở trong lành giữa xã hội ngày càng máy móc hơn.

Cũng chính tôi bị cuốn vào thành một phần của guồng quay máy móc này. Tôi cũng đã trở thành một trong những bánh răng vận hành. Tất nhiên, một bánh răng chẳng thể thay đổi cách vận hành của cỗ máy, chỉ có thể xoay đều để mọi thứ tiếp diễn, và nếu nó bung ra, sẽ có bánh răng khác thay thế. Chỉ là tôi đã có thời thanh niên bay bổng hơn, phóng đãng hơn bây giờ. Tôi rất thích rap hiphop, đây là một trong những trường phái nghệ thuật chẳng bị lung lay bởi ai, bởi nó là chính nó, những thứ không phải nó thì không phải nó, vậy thôi, chẳng cần ai công nhận, chỉ những người hiểu và những người không hiểu. Hồi đi học, tôi ghét những giờ học văn buồn ngủ, ghét những bài tập làm văn khi mình phải viết những câu từ khá "cringe". Nhưng đến với rap, tôi hiểu rằng việc mình có thể thể hiện quan điểm, tình cảm, tư duy, kiến thức, cái tôi của mình lên những con chữ, đó là đỉnh cao của con người. Tôi đã dành nhiều năm tháng Đại học để mài dũa những kỹ năng và nhìn thấy mình tiến bộ qua từng ngày, nó rất vui. Vậy nhưng cuộc sống cơm áo gạo tiền cũng đá tôi vào guồng quay đó, từ lúc có thể kiếm ra tiền, tôi dần ngày càng xa cách với viết lách, tôi làm việc với máy móc chỉ trừ giờ ngủ, nó khiến tâm hồn đi vào trì trệ cũng như những câu lệnh có sẵn, nó ảnh hưởng tới cảm xúc và cảm nhận của tôi. Vẫn niềm đam mê đó, nhưng tôi không còn tìm lại được sự bay bổng của mình cách đây vài năm.

Rồi đến hôm đó, một anh bạn giới thiệu cho tôi Vết mực, cũng là founder của blog, tôi nhìn ra được tiềm năng của nền tảng này, không phải tiềm năng kinh tế, đó là sự khai mở, tìm lại những điều bị lãng quên, mở ra những điều mới lạ, biết đâu chừng ^^. Nên là Cầm bút lên từng chút sẽ bắt đầu từ hôm nay, không cần kick snare, không cần giai điệu, chỉ là nơi trải lòng, có lẽ tôi sẽ học lại cách hành văn từ những đoạn văn xuôi thay vì những bars vần. Dù sao cũng là lần đầu tôi thực sự viết văn vì tôi muốn viết văn chứ không phải vì có bài kiểm tra, có thể còn hơi lủng củng, nhưng dù sao cũng là một cái gì đó có thể là khởi nguồn cho những điều to tát hơn.

Lần nữa, xin gửi lời cảm ơn và kính trọng tới founder của Vết mực, một ý tưởng rất hay ^^.

yunboi

Thích bài viết này?

Nội dung trên Vết Mực luôn được chia sẻ miễn phí. Nếu bài viết mang lại giá trị cho bạn, hãy cân nhắc ủng hộ để chúng mình có thể duy trì máy chủ, phát triển thêm tính năng mới và tiếp tục xây dựng một không gian dành cho những người yêu viết lách. ✨

Các cách ủng hộ:

  • Viết và đăng bài trên Vết Mực
  • Chia sẻ bài viết với bạn bè
  • Góp ý để chúng mình cải thiện sản phẩm qua email: nsikhoa@gmail.com

Dù bạn chọn ủng hộ hay chỉ đơn giản là tiếp tục đọc và chia sẻ bài viết, đó đều là nguồn động lực rất lớn với chúng mình. ❤️

Bình luận

Đăng nhập để để lại bình luận.